Tôi lo lắng quay sang nhìn phản ứng của chị dâu.
Nhà tôi có 2 anh em. Anh trai tôi không chỉ đẹp trai mà còn học hành giỏi giang, chính vì thế anh dễ dàng có được bằng xuất sắc đại học và tìm được công việc như ý. Còn tôi không đẹp, học hành kém cỏi, cố học xong cấp 3 rồi đi làm. Mẹ thường than thở bảo tôi chẳng chịu học điểm tốt từ anh, lúc nào cũng để bố mẹ lo lắng.
Đi làm được vài năm thì anh trai tôi cưới vợ. Sau cưới, anh chị chưa muốn ra ở riêng vì mấy năm nay sức khỏe của bố mẹ tôi khá yếu, tôi lại đi làm xa, nếu anh chị ra ngoài sống thì ở nhà không có ai chăm sóc bố mẹ.
Chị dâu tôi là người hiền lành, đảm đang và tháo vát, biết quan tâm người khác nên nhà tôi ai cũng thích. Mặc dù đi làm cả ngày mệt nhọc nhưng về đến nhà là chị lại lao vào cơm nước, rồi lại chăm sóc bố mẹ tôi và con nhỏ. Làm việc nhiều như thế nhưng không bao giờ thấy chị phàn nàn lấy nửa câu. Mẹ tôi thường nói gia đình có phúc lắm thì anh trai mới lấy được người tốt như chị dâu và mẹ còn nhắc nhở tôi sau này phải tìm được người tốt như chị mà lấy.
Cuối tuần vừa rồi, nhà tôi có cỗ, tôi xin nghỉ làm để về quê nhân tiện thăm bố mẹ. Khi tôi không có ở nhà bố mẹ thường gọi điện lên nhắc nhở rồi trách móc, nay thấy tôi về ông bà mừng ra mặt.
Trong bữa ăn hôm ấy, mọi người đang quây quần nói chuyện vui vẻ thì anh trai tôi bất ngờ khoe với cả nhà rằng đã mua được một mảnh đất trên thị trấn với giá 2,2 tỷ. Anh dự định sau này khi kinh tế ổn định sẽ xây nhà rồi chuyển lên đó sinh sống. Chị dâu tôi nghe vậy thì ngạc nhiên liền hỏi: “Anh mua đất mà sao không nói qua với em? Hay anh đang nói đùa em đấy à?”. Thấy chị dâu không tin, anh trai tôi liền lấy sổ đỏ ra cho xem. Lúc này cả nhà tôi ai nấy đều choáng váng khi nhìn thấy người đứng tên sổ đỏ, không phải vợ chồng anh chị cùng đứng tên, mà người đứng tên chỉ có anh trai tôi! Mẹ tôi tím tái mặt mày, còn tôi lo lắng quay sang nhìn phản ứng của chị dâu.
- Bán hết ruộng ở quê để cho con trai vốn khởi nghiệp trên thành phố. Từ đó không thấy nó gọi điện về hỏi thăm như xưa mỗi tháng chỉ gửi 1 phong bì tiền 500k. Thế nhưng nửa năm nay không thấy nó gửi nữa, tôi phải ra ngoài kiếm từng xu nuôi thân. Mãi đến cuối tháng này, tôi mới nhận được thêm 1 phong bì nữa nhưng mở ra thì ngất luôn với thứ bên trong…
- CҺị Ԁȃu Ьỏ ƌι vì mẹ tȏι trácҺ cҺị ƌι kҺám tҺɑι quá пҺιḕu kҺιếп ɑпҺ tȏι “lãпg ρҺí tιḕп Ьạc”
- Suốt 7 năm ở nhà con trai, con dâu tôi luôn làm việc không mệt mỏi, rất ít khi về quê và không bao giờ lấy lương chăm sóc cháu. Chỉ thỉnh thoảng về quê có việc thì các con đưa bao nhiêu tôi lấy bấy nhiêu để lo toan công việc nhà bởi tôi vốn dĩ không có lương hưu, tiền tiết kiệm tuổi già cũng không nhiều định để dành đến cuối đời lo cho bản thân cho khỏi phiền muộn đến con cháu. Đến giờ sau một thời gian chăm sóc hai cháu nội chu toàn, các cháu cũng đã học tiểu học, mẫu giáo ổn thỏa tôi muốn trở về quê để sống vì bản thân cũng không thích cuộc sống ồn ào nơi phố thị. Thế nhưng khi đưa ra quyết định này, con trai và con dâu tôi tỏ ý không vui. Hai đứa nói: – Mẹ đã quyết thế thì chúng con cũng không cản mẹ nữa nhưng mẹ đợi thêm 7 ngày nữa rồi về ạ. – Có chuyện gì vậy con? – Cũng không có chuyện gì lớn nhưng mẹ cố gắng đợi thêm 7 ngày nữa rồi hẵng về. Lúc đó con cũng không cản mẹ nữa. Vậy nhưng tôi đã biết lý do thực sự vì sao con trai, con dâu đòi tôi ở lại nhà thêm 7 ngày sau khi vô tình nghe lén được cuộc trò chuyện của cả hai vào một buổi tối. Theo đó đã 10h đêm nhưng không ngủ được, tôi đi xuống lầu định uống cốc nước thì thấy hai vợ chồng con đang ngồi bàn bạc với nhau tôi nghe được mà s;;ố;;c đi;;ế;;ng……
- Ngày ra tòa ly hôn, chồng phũ phàng ném thẳng chiếc ba lô vào người đuổi tôi đi, tôi chưa kịp giật mình thì hốt hoảng với thứ bên trong
- Đưa mẹ chồng đến Trung tâm tiệc cưới to nhất Hà Nội ăn cỗ, bà mang theo túi bóng, khách vừa ăn xong là gắp đồ ăn thừa cho vào túi đem về. Tôi muối mặt quá chạy nhanh ra ngoài để tránh gặp người quen. Về nhà, tôi h::ậ:m h::ự:c trách: “Lần sau mẹ đừng làm thế, trên này họ văn minh lắm, không như người nhà quê đâu”. Bà không nói gì, lôi trong túi ra chiếc bọc to. Tưởng là đồ ăn, tôi định vứt đi, ai ngờ thứ rơi ra là…
Thế nhưng thật lạ chị dâu tôi không giận dỗi gì, đi thẳng vào phòng mở két sắt lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm đưa cho anh trai tôi mà nói rằng: “Anh đã mua đất thì em sẽ tặng anh 1,5 tỷ để xây nhà, sau này căn nhà ấy xây xong sẽ cho thuê để kiếm thêm thu nhập. Chứ hiện giờ sức khỏe của bố mẹ yếu lắm, vợ chồng mình không chuyển ra ngoài ở riêng được đâu”.
Nghe lời chị nói cả nhà tôi rất ngạc nhiên, không ngờ rằng chị dâu lại không tức giận việc anh trai tôi đứng tên sổ đỏ một mình mà chị còn đưa thêm tiền để anh làm nhà cho thuê nữa chứ. Chị đúng là một người vợ không tham tiền và rất mực yêu chồng
Tối hôm ấy, bố mẹ tôi gọi anh qua nói chuyện. Mẹ tôi bảo: “Những năm qua vợ con đã vất vả chăm sóc, lo toan cho gia đình. Vì vậy con nên sang tên cho vợ đứng chung đất và hai đứa cùng xây nhà. Con bé tốt với con, con cũng phải tốt lại, đừng ích kỷ nhỏ nhen quá để rồi xảy ra mâu thuẫn gia đình”.
Cả tôi và bố đều ủng hộ ý kiến của mẹ, thế nhưng anh tôi lại bảo nếu cho vợ đứng nửa suất đất liệu có nhiều quá không? Vì số tiền anh bỏ ra để mua mảnh đất là 2,2 tỷ, còn vợ bỏ tiền ra xây nhà có 1,5 tỷ. Thấy anh trai tính toán với vợ quá, tôi bực mình bảo anh: “Chị ấy là vợ anh, anh đừng sống nhỏ nhen như thế! Đàn ông phải sống thoáng tính một tý thì gia đình mới bình yên và hạnh phúc được”.
Tôi và bố mẹ đã nói như thế rồi mà mấy hôm nay anh vẫn lăn tăn, tôi thật sự không thể hiểu nổi con người của anh nữa?